Út ngày nhỏ ở với cha mẹ và anh chị, là con út nên rất được cưng chiều, có món gì ngon luôn dành phần cho Út. Trong mâm cơm có con cá thì Út ưu tiên được ăn phần ngon nhất.

Út lấy chồng rồi sinh con. Ngày Út về nhà mẹ chơi, mâm cơm có con cá, Út không đụng đũa vào phần thịt, chỉ rỉa rỉa phần xương, rồi ăn cái đầu cá, chừa những phần nạc ngon lại.
Mẹ rớt nước mắt. Út lấy chồng, giống mẹ, phần ngon nhất luôn dành cho chồng con, nên thành luôn thói quen.

Út lấy chồng 10 năm. 10 năm Út ăn cá theo thói quen đó. Mười năm bao nhiêu đắng cay mẹ không biết.

Một ngày nọ, vợ chồng sinh sự trong mâm cơm. Út bất giác nhớ lại 10 năm ăn cá xương của mình, buông một tiếng than: “Anh có biết là lâu nay em chưa biết cái mùi vị của khúc đuôi cá nó như thế nào không?”

Chồng đang cơn tức giận, gắp khúc đuôi cá chiên quăng “véo” qua, rớt “bộp” xuống bàn, trước mặt vợ: “Này thì đuôi cá này! Ăn đi!”

Vợ chết lặng giữa mâm cơm. Vợ đâu có phải thèm ăn khúc đuôi cá.

Sau này, Út lại nghĩ, cũng may là có cú quăng khúc đuôi cá đó. Nếu không, có những người phụ nữ cả đời ăn xương cá, vì những bàn tay xoa dịu đầy nghệ thuật.

THIÊN LAM (nhaxua.net)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here