PHƯỢNG CŨ

Phượng này, tôi đã về đây

Một mình đứng lại sân đầy vọng âm

Nói chi ngàn lá thì thầm

Nói chi ngàn nắng phân vân úa chiều

 

Từ xa, mới thấy thương nhiều

Ngập ngừng xác Phượng nói điều vấn vương

Bây giờ bè bạn bốn phương

Màu thơ xưa đã tím đường phượng bay

 

Tôi về phượng ạ, mới hay

Tiếng ve ray rức tháng ngày vợi xa

Xác hồng ướt lối mưa qua

Dấu chân ai giẫm mượt mà vết thương

 

Là bài thơ tôi viết về thương- tâm- màu- phượng – cũ lâu lắm rồi, viết về ước mơ được về thăm lại trường xưa bạn cũ, đứng lại dưới hàng long não mượt mà xanh dấu thời gian, tưởng như hồn mình còn xanh mãi tuổi học trò.

Hoài tưởng nương theo mỏng manh sợi nhớ khói lam chiều tha hương, dệt từ ước mơ được trở về thăm lại nơi mình đã từng trải qua thời hoa mộng làm học trò, là mơ ước xa xỉ khi tôi còn đang nghèo rớt mùng tơi không đủ tiền mua vé xe về lại Quảng Ngãi. Không được ngồi trên tàu lửa hay xe đò về, đành phải… ngồi trên gió mây trôi theo dòng tưởng tượng, dật dờ nương theo câu hát làm lao đao hồn người cuối chân mây nhớ trời viễn xứ: “Chiều nay có phải anh ra miền Trung, về thăm quê mẹ cho em về cùng…”

 

Ước mơ có một chuyến về…

Đó là những lần của ngày tháng năm 1976, tôi cùng các bạn đang chặt lồ ô ở rừng Sông Phan, là nơi rừng thiêng nước độc chỉ dành cho bọn thợ rừng tìm đến dựng lán ở lại trong rừng để “đổ mồ hôi sôi nước mắt” mưu sinh. Hằng ngày quen với tiếng khỉ ho cò gáy dưới lũng thung sương lam khói tỏa, tiếng chặt lồ ô sau sườn đồi vọng vang cóc cách, như tiếng chim mõ kiến gõ trên thân cây già nghìn năm tuổi, khuấy động xôn xao niềm dĩ vãng u uẩn xanh ngây ngất bóng thời gian.

Hằng ngày quen với từng hồi tàu hụ lên xa xa sau dãy núi đồi hoang u trầm hoang vắng , nghe như vọng đâu từ miền nhớ nhung xa lắc chập chùng sương lam che kín đường về.

Ga Sông Phan cô quạnh ngóng từng chuyến tàu đi qua vô tình nghiến từng mảnh cô thôn loãng tan vào hoàng hôn tím rịm, có gã thợ rừng đứng nhìn theo hai đường ray song song chạy khuất sau khúc cua sườn núi, ước gì mình trở về lại những ngày, mới đây thôi còn vu vơ đứng ngắm mưa bay giữa sân trường mà dự cảm về một chân trời vô định.

Đó là những lần cuốc đất mướn cho chủ rẫy sát đường Quốc lộ 1, mỗi lần có chuyến xe đò từ Sài Sòn xuôi về Trung là mỗi lần gã nông dân tha phương cầu thực gửi hồn về nơi cố quận, ước gì mình được như những hành khách trên xe, có một chỗ ngồi để nôn nao trên đường về lại trường xưa, tìm lại những bạn cũ đã cùng đi chung với mình trên một khúc đường hoa niên, khúc hoa bướm đẹp nhất của đời người. Ước gì về lại một lần đi lại trên những con đường học trò, nhìn lại dấu chân ai đã giẫm lên mà dấu thời gian mãi ghi dấu đậm đà trong tâm tưởng.

Bài thơ Phượng cũ đã đăng trên tập san Áo Trắng, là nơi lưu bút của tôi về ngày tháng “Làm học trò mà sách không cầm tay, có tâm sự đi nói cùng cây cỏ”. Ngày tháng xanh lá sân trường làm mượt mà mãi vết thương trong trái tim của gã thư sinh, mỗi lần hồi tưởng là mỗi lần tưởng như hồn mình còn trẻ dại.

Tiếng ve càng thê thiết càng du dương, và vết đau chia lìa từ mùa hạ xưa mãi thầm nở hoa, loài hoa hương học trò thơm mùi giấy vở càng xa càng thắm hồng rực rỡ, mượt mà xanh trên nhánh thời gian.

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN (nhaxua.net)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here