Em thường hỏi: anh thích em trang điểm hay không trang điểm.
Anh cười nói: Thế nào anh cũng thích hết.
Em giận dỗi. Anh ba phải quá. Anh không thật lòng.

Những khi em trang điểm thật lộng lẫy. Anh tròn mắt ngưỡng mộ:
– Em đẹp quá!

Buổi sáng thức dậy, em mỉm cười nhìn anh với gương mặt mộc không điểm trang. Anh nhìn em đắm đuối:
– Em xinh quá!

Em vẫn cho rằng anh nịnh em thôi. Người ta không thể đa phong cách, gì cũng thích như vậy được.

Lấy nhau rồi, anh vẫn khen em mỗi ngày. Em tự nhủ: Thôi vậy cũng được. Phụ nữ ai chả thích khen. Đàn ông chịu khó khen là tốt rồi.

Em gặp bạo bệnh, anh ân cần bên cạnh. Sau những ngày dài nằm bệnh, em tiều tuỵ hẳn đi. Ngày em ra viện và trở về nhà trên chiếc giường quen thuộc, em hạnh phúc nhìn anh mỉm cười:
– Cảm ơn anh những ngày qua đã chăm sóc em.

Anh vuốt tóc em nói:
– Em đẹp quá!

Em phì cười:
– Sao lúc nào anh cũng khen em vậy. Em biết mình đang xấu xí lắm, anh nói thật lòng một lần đi.

Anh vẫn không thay đổi nét mặt:
– Em đẹp lắm! Vì gương mặt em sở hữu một nhan sắc không bao giờ tàn phai.

Em nhìn anh với vẻ mặt vừa nghi ngờ vừa chế giễu. Anh cười nói tiếp:
– Nhan sắc đó chính là nụ cười của em. Dù em có trăm tuổi, chỉ cần em cười, nhan sắc đó không bao giờ tàn phai.

Như Hổ (nhaxua.net)

Ành: Internet

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here