Nghé nghĩ một cô bé 5 tuổi chắc hẳn phải trải qua bao nhiêu lần bị đau điếng. Vì Nghé thường xuyên bị như vậy. Mải chạy theo Miu Miu, Nghé vấp té. Chui xuống gầm bàn để chơi trò trốn tìm, va vào cạnh bàn, u đầu một cục. Hoặc đang ăn vô ý cắn nhầm vào môi…

Ôi đủ thứ tai nạn nho nhỏ xảy ra hằng ngày. Mỗi lần như vậy Nghé đau ơi là đau, và chỉ muốn khóc toáng lên thôi. Nhưng mẹ nói, không nên khóc vì những chuyện cỏn con (mẹ thấy mấy chuyện đó chỉ là cỏn con thôi). Mẹ bảo mỗi lần bị vấp ngã, Nghé nên tự đứng dậy. Vết trầy sẽ nhanh chóng khỏi thôi. Nhưng mà Nghé thấy đau lắm. Mẹ lại nói, nếu mà con thấy đau quá thì hãy ôm mẹ một cái, sẽ hết đau ngay thôi.

Mẹ nói đúng thật. Kể từ đó, mỗi khi bị ngã, bị cụng đầu vào bàn, Nghé không kêu khóc, Nghé chạy lại ôm mẹ một cái. Và cảm thấy đỡ đau hơn hẳn. Mẹ nói quả nhiên là đúng quá. Tất nhiên là mẹ dặn Nghé phải cẩn thận hơn, chứ không phải lúc nào mẹ cũng ở bên cạnh để Nghé ôm.

Thế là cũng có lúc mẹ không ở bên cạnh Nghé thật. Mẹ đi công tác một tuần. Nghé thấy lâu ơi là lâu. Ngày nào Nghé cũng mong tới giờ gọi điện cho mẹ để kể cho mẹ nghe một ngày của Nghé diễn ra như thế nào.

Tối nay sau khi kể chuyện cho mẹ nghe, Nghé ngập ngừng nói:

– Mẹ ơi… Con muốn… ôm mẹ một cái.

Mẹ hốt hoảng hỏi qua điện thoại:

– Con bị sao? Bị té hay cụng đầu vô bàn?

– Con không bị té, cũng không cụng đầu.

– Con bị đau ở đâu hả?

– Con không biết có phải là đau hay không. Nó vừa đau đau, vừa nhột nhột, vừa buồn buồn… À đúng rồi, đó là “nhớ!” Là con nhớ mẹ, muốn ôm mẹ một cái…

Đầu dây bên kia lặng phắc. Nghé gọi: “Alo alo, mẹ ơi”. Mẹ vội vàng lên tiếng:Mẹ biết rồi.

– Ngày mai mẹ về. Mẹ về để con “ôm mẹ một cái”.

Nghé vui quá. Vậy là ngày mai sẽ được “ôm mẹ một cái!” Hình như, không chỉ khi đau Nghé mới cần ôm mẹ.

THNT

(Trích trong tập truyện thiếu nhi: Lá Thư Mật Mã)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here